FANDOM



Harry Potter và Hòn đá Phù thủy (bản Anh: Harry Potter and the Philosopher's Stone, bản Mỹ: Harry Potter and the Sorcerer's Stone) là tác phẩm đầu tiên trong bộ truyện Harry Potter gồm 7 tập của nữ văn sĩ người Anh J. K. Rowling. Quyển sách đã được xuất bản ngày 30 tháng 6 năm 1997 bởi nhà xuất bản Bloomsbury, và đã được chuyển thể thành phim với chính cái tên này.

Cả quyển sách lẫn bộ phim điện ảnh đều được phát hành ở Mỹ dưới cái tên Harry Potter and the Sorcerer's Stone - Harry Potter và Hòn đá Phù thủy (giống ở bản Tiếng Việt) bởi vì các nhà phát hành sách e rằng đọc giả Mỹ sẽ không quen thuộc với cụm từ Philosopher's Stone (Hòn đá giả kim) để mà có được ấn tượng chính xác về quyển sách từ tựa đề của nó. Quyết định được đưa ra là phải chọn một cái tên mà gợi về phép thuật nhiều hơn. Việc đặt tên Harry Potter and the Sorcerer's Stone đã được tán thành bởi chính tác giả J K Rowling sau một vài sự tính toán những phương án khác. Sự thay đổi này không hề ảnh hưởng gì đến doanh số thu vào của tác phẩm và từ đó bộ truyện này đã trở thành một trong những bộ truyện được mong chờ nhất của giới đọc giả trẻ trên toàn thế giới, những người mà dường như không hề nản lỏng bởi độ dài và sự phức tạp ngày càng tăng của bộ truyện

Lời đề tặng

“Gửi tới Jessica, cô bé yêu thích những câu chuyện,

Gửi tới Anne người mà cũng yêu chúng giống như Jessica vậy,

Gửi tới Di, người mà biết về quyển sách này đầu tiên”

Jessica là đứa con gái đầu của tác giả, Anne là mẹ bà và Di là em gái ruột của bà.

Giới thiệu

Harry Potter chưa bao giờ vừa chơi thể thao mà vừa cưỡi trên một cây chổi cả. Nó cũng chưa bao giờ mặc một cái áo choàng tàng hình nào hay đánh bạn với một gã khổng lồ hoặc cố gắng làm cho một trái trứng rồng nở. Tất cả những gì ma Harry có lúc này chỉ là cuộc sống khốn khổ với gia đình Dursley, những người họ hàng tồi tệ của cậu – dì, dượng và đứa con xấu xa của họ. Phòng ngủ của Harry chỉ là một phòng xép bé xíu dưới gầm cầu thang và nó cũng chẳng có lấy một bữa tiệc sinh nhật trong suốt nhiềunăm trời. Nhưng mọi thứ chuẩn bị thay đổi khi một phong thứ bí ẩn được chuyển đến bởi một con cú: một lá thư kèm theo một thư mời nhập học ở một nơi vô cùng tuyệt vời mà nó chưa bao giờ nghĩ đến cả. Ở đó nó không những tìm được bạn bè, những trò chơi trên không, những thứ kì diệu ở khắp mọi nơi mà còn là một số phận vĩ đại đang đợi chờ nó ở phía trước… nếu nó vượt qua được cuộc chạm trán.”

Đến bây giờ thì vẫn chưa hề có một phép màu nào xảy ra với Harry Potter. Nó vẫn sống với dì, dượng và đứa con trai tồi tệ của họ. Phòng của Harry vẫn là một cái tủ tí xíu dưới gầm cầu thang và nó vẫn chưa có bữa tiệc sinh nhật 11 tuổi.

Nhưng sau đó là một bức thư bí ẩn được gửi tới bởi một con cú: lá thư kèm theo thư mời nhập học tới một nơi cực kì khó tin được gọi là Học viện ma thuật và pháp thuật Hogwarts và ở đó, cậu không chỉ tìn thấy bạn bè, những trò chơi trên cây chổi thần, những thứ ma thuật xuất hiện ở mọi nơi – từ lớp học đến bữa ăn, mà còn là một cuộc đời vĩ đại đang đợi nó… nếu nó sống sót qua cuộc chạm trán” “Harry Potter nghĩ nó chỉ là một đứa nhóc bình thường cho đến khi nó được giải thoát bởi một gã khổng lồ cận thị, rồi ghi danh vào Học viện ma thuật và pháp thuật Hogwarts, học cách chơi Quidditch và trải qua những trận chiến chết người. Lí do chính là Harry Potter là một pháp sư.”

Tóm tắt

PS C1.jpg

Harry, khi còn là một đứa trẻ

Chương 1: Đứa bé sống sót

"Uống mừng Harry Potter - đứa bé vẫn sống"
—mọi người gặp nhau khắp nơi để nâng ly chúc tụng.
Gia đình Dursley  có một cậu quý tử nhỏ một tuổi tên là Dudley, họ hoàn toàn tự hào rằng họ  có một cuộc sống hoàn toàn bình thường ở ngôi nhà số 4 Privet Drive. Ông Vernon là việc cho một công ty bán máy khoan tên là Grunnings, còn bà vợ Petunia thì ở nhà nội trợ. Một ngày kia, khi mà ông Vernon đang chuẩn bị đi làm thì thấy một con mèo đang đọc bản đồ và sau đó là đọc bản tên đường, sau đó hóa ra chỉ là nó đang dòm cái bảng đó mà thôi. Cả ngày hôm đó ông chứng kiến được những hiện  tượng rất lạ thường: những người trùm lên mình những cái áo trùm kì lạ nói chuyện với nhau bằng những giọng nói vô cùng kích động, trong khi ông đang ở văn phòng thì có một đàn cú bay ngang qua (nhưng ông không nhìn thấy), những người bận áo trùm đó thì thầm với nhau điều gì đó có liên quan đến gia đình Potter và đứa con trai của họ (ông thấy rất kinh ngạc vì gia đình Potter chính là gia đình của em gái vợ ông, ông và vợ mình sẽ rất xấu hổ nếu người ngoài biết được rằng họ có quan hệ với gia đình Potter vì theo cách nào đó thì cái gia đình này rất bất bình thường).  Trên đường về nhà thì ông  đâm sầm vào một gã đàn ông nhỏ thó, khoác trên người chiếc áo choàng kì cục giống những người ban sáng, người đàn ông này nói rằng kẻ nào đó gọi là Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đó đã bị đánh bại và ngay cả dân muggle như ông cũng nên vui mừng. Ông Vernon không biết muggle là cái gì và rất ngạc nhiên về điều này. Tối đó, khị được ông Vernon hỏi là có còn liên lạc gì với người em gái của mình nũa không thì bà Petunia trở nên gắt gỏng và nói là không. Trong bản tin buổi tối hôm đó, người đưa tin nói rằng trên toàn quốc đã xảy ra nhiều hiện tượng lạ (cú bay vào ban ngày, mưa sao băng thay vì mưa bình thường,…). Tối đến, khi gia đình Dursley đã đi ngủ , một người đàn ông râu dài trong chiếc áo choàng màu tím xuất hiện ra từ hư không  ngoài nhà của họ . Người đàn ông này là Albus Dumbledore , một pháp sư . Ông  hút tất cả các ánh sáng từ những ngọn đèn đường với cái tắt-lửa của mình. 
"Dumbledore: “Thật hay khi gặp bà ở đây, giáo sư Mcgonagall.”
Mcgonagall: “Làm sao ông biết con mèo ấy là tôi?”
Dumbledore: “Thưa bà Giáo sư yêu quý của tôi, tôi chưa bao giờ thấy con mèo nào ngồi cừng đờ như thế hết!”
Mcgonagall: “Ông mà ngồi cả ngày như tôi thì cũng sẽ cứng đờ như thế thôi.”
"
—Mcgonagall và Dumbledore gặp nhau ở đường Privet Drive.
Ông gặp một phù thủy tên là Minerva McGonagall , tiết lộ mình chính là con mèo mà Vernon Dursley đã thấy trước đó vào buổi sáng, và họ nói về cái chết của Lily và James Potter và làm thế nào con trai của họ Harry sống sót sau cuộc tấn công . Một chiếc xe máy với một người đàn ông khổng lồ cưỡi nó bay tới trước mặt họ . Gã khổng lồ -  Rubeus Hagrid - đang mang bé Harry . Lão đưa cậu bé cho Dumbledore để để nó lại lèm theo  một lá thư cho Vernon và Petunia trên ngưỡng cửa nhà 4 Privet Drive rồi rời đi . Ở khắp mọi nơi trên thế giới , pháp sư và phù thủy đang nâng ly mừng cho Harry , đứa trẻ mà họ gọi là " đứa bé sống sót".

PS C2.jpg

Dudley đang đếm quà của nó.

Chương 2: Tấm kính biến mất.

"Dì Petunia thường nói Dudley trông giống như một em bé thiên thần, còn Harry thì thường nói Dudley giống 'như một con heo trong chuồng. "
—Miêu tả về đứa con nhà Dursleys
Gần 10 năm trôi qua kể từ cái ngày gia đình Dursley phát hiện ra đứa cháu trai ở bậc cửa nhưng con đường Privet Drive không hề thay đổi chút nào. Sự khác biệt duy nhất đó chính là những tấm hình của Dudley. Không có dấu hiệu nào cho rằng Harry đang sống ở đó. Tuy nhiên, trong tủ dưới gầm cầu thang, Harry đang ngủ. Dì Petunia đến gần cửa và đánh thức nó với một giọng nói chói tai.

Harry đang cố gắng nghĩ về giấc mơ mà nó có hôm qua. Đó là một chiếc xe máy biết bay, và Harry nghĩ rằng nó đã từng có một giấc mơ giống vậy trước đây. Dì Petunia nói với nó đi làm thịt xông khói, bà thực sự muốn mọi thứ thật đặc biệt cho sinh nhật thứ mười một của Dudley. Harrymặc đồ vô và đi vào nhà bếp, nơi mà cái bàn được chất đầy những món quà của Dudley. Harry nghĩ bởi vì nó sống trong một cái tủ nên nó nhỏ và gầy. Tất cả những gì nó có để mặc là những bộ quần áo cũ của thằng Dudley.

Harry có mái tóc đen nhánh và đôi mắt màu xanh lá cây. Kính của nó được gắn với nhau nhớ mấy miếng băng keo vì Dudley đã đập tan nó rất nhiều lần. Thứ mà làm Harry nổi bật nhất đó chính là vết thẹo tia chớp trên trán nó. Harry thường tự hỏi làm thế nào mà nó có được cái thẹo này, và gia đình Dursley đã trả lời nó rằng cái thẹo bị gây ra trong vụ tai nạn xe hơi đã giết chết cha mẹ của Harry - Lily và James. Nó bỏ ngỏ ở đấy bởi vì nguyên tắc đầu tiên của gia đình Dursley là ‘không được đặt câu hỏi’.

Dudley bước vô và bắt đầu đếm quà của mình, và chỉ tìm thấy 37 món quà - ít hơn một món so với năm trước. Dì Petunia nói bà sẽ mua cho nó hai món quà mới khi họ đi chơi. Vernon nói với Petunia rằng Arabella Figg, hàng xóm của họ đã bị gãy chân ở đây và không thể trông Harry được khi họ đến sở thú. Họ không thể nghĩ ra bất cứ ai khác có thể giữ Harry được, vì vậy Harry được đi theo họ.

Dudley được phép dắt một người bạn đến vườn thú và nó chọn Piers Polkiss. Piers đến nhà Dursley với mẹ. Nửa giờ sau, Harry đã ngồi trong xe với Dudley, Piers, Vernon và Petunia. Trên đường, một chiếc xe máy vượt qua họ, và ông Vernon than phiền về những cái xe ấy. Harry nói rằng nó đã có một giấc mơ về một chiếc xe máy bay và ông Vernon phải cáu kỉnh nhắc nhở nó rằng xe máy không bay. Harry nghĩ về tất cả những điều kỳ lạ đó đã xảy ra với nó: nó đã từng biến bộ tóc giả của thầy mình thành màu xanh, nhảy lên ống khói của trường, tất cả tóc của nó mọc trợ lại sau khi mói hớt ngày hôm qua.

Ở sở thú, Dudley và Piers tới tất cả các chuồng của các con thú . Harry bị bỏ lại xem một con trăn Boa đang ngủ. Dudley cố gắng làm cho con trăn đó di chuyển, nó cũng tỉnh dậy nhưng không hề di chuyển chút nào. Con rắn chỉ bắt đầu di chuyển hai sau khi Dudley và Piers biến đi. Harry bị sững sờ bởi  con trăn đó; nó nói chuyện với con trăn và thấy rằng con trăn hiểu những diều nó nói. Piers gọi Dudley và Vernon lại để dòm của con trăn. Dudley đẩy Harry ra khỏi chỗ đó và áp mặt lên kính. Harry trở nên giận dữ và bằng cách nào đó tấm kính tự nhiên biến mất và Dudley rơi vào bên trong cái lồng. Harry tin rằng nó nghe nói con trăn trong khi con trăn ấy đang trườn  đi. Dượng  Vernon tin rằng đó là ma thuật và đổ lỗi cho Harry cho vụ này.

PS C3.jpg

Hàng trăm lá thư tràn vào lò sưởi.

Chương 3: Những lá thư không xuất xứ.

"Dudley: "Ba, thằng Harry có thư kìa!"
Dượng Vernon:  "Cái gì? Ai muốn gửi thư cho mày chứ?
"
—Vernon Dursley và Dudley ăn cắp thư của Harry.

Kể từ khi con trăn Boa  trốn thoát khỏi sở thú, dượng Vernon đổ mọi lỗi cho Harry, và nó bị nhốt trong tủ của mình lâu nhất từ trước tới giờ. Khi Harry được phép ra ngoài là  những ngày hè rồi. Cho dù chúng không ở trong  trường, Harry vẫn không thể thoát khỏi Dudley và đồng bọn của nó, mấy đứa bạn thường xuyên đến nhà Dursley. Nó lang thang khắp Đường Privet Drive để chạy trốn khỏi bọn chúngNó rất mừng khi cả dudley và Pier dều đi học trường Smelting trong khi nó chuẩn bị học ở trường Tường Đá.

Một ngày, Harry bị kêu  đi lấy thư cho dượng Vernon.Nó làm như được bảo chứ nếu không nó sẽđánh bởi cây gậy của thằng Dudley.Những đứa học ở trường Smelting đều được yêu cầu có một cây gậy cho riêng mình để mà đánh người khác và Dudley rất hay thực tập chuyện này trên người Harry . Khi nó đi lấy thư, có ba lá thư ở đó: một bưu thiếp từ người chị của dượng Vernon, Marjorie Dursley đang đi nghỉ ở Wight, một bức thư đó trông giống như một hóa đơn, và một lá thư cho Harry. Harry lấy thư và dòm kĩ miếng  giấy da màu vàng, và rồi đọc địa chỉ:

Ông H. Potter

Phòng xép dưới gầm cầu thang

4  Privet Drive

Little Whinging

Surrey

Harry không thể tin nổi. Nó chưa bao giờ có một bức thư dành cho mình trong đời. Mặt sau của phong bì có một con dấu khằn màu tím mang huy hiệu: một con sư tử, một con ó, một quân hàm và một con rắn quấn quanh mẫu tự H. harry trở lại nhà bếp rồi đưa cho dượng Vernon hai bức thư còn lại, nó ngồi xuống và bắt đầu mở bứa thư. Bác Vernon nói với mọi người là dì Marge đã bị bệnh sau khi ăn đồ dấm dớ. Dudley thấy Harry có một bức thư rồi dượng Vernon giật lấy nó từ Harry và  cho dì Petunia. Dượng Vernon bắt harry và Dudley ra ngoài rồi đóng cửa lại.

Hai đứa chiến đấu với nhau để giành nhau nhìn qua lỗ khoá. Dudley thắng, vì vậy Harry phải nhìn qua cái khe hẹp  giữa sàn và cửa. Dượng Vernon và dì Petunia nói về các con dấu trên ở đằng sau. Dượng Vernon nói rằng nên kệ nó đi. Sau đó, khi Harry đang ở trong tủ của mình, dượng Vernon đến và cho biết ông đã đốt bức thư và harry được chuyển lên phòng ngủ thứ hai của Dudley, nơi dùng để dựng đống dồ chơi hỏng của  Dudley. Harry huyển tất cả những thứ mình có  lên phòng ngủ mới nhưng nó ước gì nó có lá thư đó. Ở tầng dưới, một lá thư khác đến nhưng nó được ghi địa chỉ là phòng ngủ nhỏ, vì vậy bất cứ ai đã gửi bức thư này chắc hẳn phải biết nó đã chuyển đến chỗ khác.

Sáng hôm sau, Harry rón rén bước xuống cầu thang và đến gần cửa. Nó tính là sẽ đợi ở đó để khi bừa thư đến nó sẽ nhận được và đọc thư của mình. Nhưng mà khi đi đến cửa đã thấy dượng ở đó cũng có ý nghĩ giống nó. Mỗi ngày, thư lại càng xuất hiện nhiều hơn đã được tăng gấp đôi số lượng. Nhiều đến nỗi dượng Vernon phải đóng đinh cái hộp thư lại. Nhưng mà những bức thư càng ngày càng xuất hiện ở những nơi kì lạ nhất như dưới khe cửa, từ cửa sổ vào. Dì Petunia tìm thấy chúng trong những vỉ trứng; họ bị tấn công bởi ba mươi hay bốn mươi bức thư túa ra từ lò sưởi. Dượng Vernon trở nên  giận dữ và nói rằng sẽ tạm thời lành đi chỗ khác.

Họ lên xe và đi mất. Họ đi hàng dặm, cứ đi mãi để tránh những bức thư đó. Họ cuối cùng dừng lại trước một khách sạn ảm đạm ngoài ngoại ô thành phố. Nhưng mà họ cũng không thành công vì hàng trăm lá thư cứ bay tời khách sạn đó. Họ lại rời đi một lần nữa và kiếm được một chiếc thuyền để đi đến một hòn đảo có một túp lều nhỏ trên đó. Harry nhớ rằng ngày mai sẽ là sinh nhật lần thứ mười một của mình. Khi đến nơi, họ nằm xuống giường. Harry thì chẳng thể ngủ được  khi những cơn bão đang hoành hành bên ngoài. Nó nằm đó để đếm ngược từng giờ cho đến khi sinh nhật của mình. Vào khoảnh khắc đồng hồ báo 0h thì tự nhiên ở đâu ra một tiếng động rất lớn gõ vào cánh cửa. một thứ gì đó đang muốn đi vào…

Chương 4: Người giữ khóa.

"Phù thủy. Đương nhiên là phù thủy. Và là một phù thủy xịn, ta dám nói vậy, một khi con được huấn luyện chu đáo, con sẽ lá một phù thủy cao tay ấn."
—Hagrid nói với Harry rằng nó lá một pháp sư.

Lại một tiếng nổ lớn nữa phát ra và rồi Dudley thức dậy, nghĩ rằng đó là tiếng đại bác. Dượng Vernon chạy lại với một khẩu súng trường, trong khi dì Petunia đang núp phía sau ông. Cánh cửa bị thổi  khỏi bản lề của nó và rơi xuống sàn. Một kẻ khổng lồ đi vào và để cái cửa vào cái khung của nó.Gã khổng lồ yêu cầu cho một tách cà phê và ngồi xuống cái ghế dài bên cạnh Dudley, hù nó đi trốn phía sau dì Petunia.





PS C4.jpg

Rubeus Hagrid

 Người khổng lồ quay lại phía Harry, và chào nó, nói rằng ông chưa gặp nó khi nó còn là một đứa bé. Ông nói rằng Harry trông giống như cha mình, nhưng lại có đôi mắt của mẹ. Dượng Vernon nói với ông biến đi chỗ khác nhưng gã khổng lồ vồ lấy súng bóp dẹp và ném nó đi. Người khổng lồ đưa cho Harry một chiếc bánh sinh nhật. Harry hỏi người khổng lồ đó là ai và ông nói ông là Rubeus Hagrid, người giữ khóa và gác sân ở Học viện Ma thuật và Pháp thuật Hogwarts

Lão Hagrid tạo ra một ngọn lửa và nướng  một ít xúc xích. Hagrid bị sốc vì Harry không hề biết gì về trường

Harry'sLetter.png

Thư nhập học Hogwarts

Hogwarts. Ông điên lên khi gia đình Dursley không nói cho Harry bất cứ điều gì về thế giới của cha mẹ nó, cũng như thế giới của nó. Harry không biết điều gì đang xảy ra. Hagrid nói với Harry cha mẹ nó rất nổi tiếng và nó chính là một pháp sư cho dù dượng Vernon cấm ông Hagrid nói với harry điều đó. Hagrid đưa cho Harry bức thư mà lão đang mang theo. Bức thư đó nói rằng nó đã được chấp nhận vào Hogwarts, và thời gian bắt đầu học kì là ngày một tháng 9. Hagrid lấy ra giấy da và cây bút lông ngỗng để viết một bức thư cho một hiệu trưởng trường Hogwarts - Albus Dumbledore, giải thích cho ông rằng đã cho Harry xem thư. Dượng Vernon nói rằng Harry sẽ không được đi học ở đó, nhưng lão khổng lồ lại nói rằng ông chắc chắn một người như Vernon thì không thể ngăn Harry được. Dượng Vernon tiết lộ ông biết rằng Harry là một Wizard, và dì Petunia nói với  Harry rằng em gái của bà -  mẹ của Harry - cũng  là một phù thủy. Dì Petunia nói ba má của nó đã bị giết bởi một tên phù thủy khác, và Harry hét lên rằng dì Petunia đã từng nói với nó là ba má nó đã chết trong vụ tai nạn xe hơi. Hagrid cũng giống như Harry – bị xúc phạm sâu sắckhi mà gia đình Dudley đã nói dối Harry quá nhiều. lão ngồi xuống và kể Harry rằng một pháp sư hắc ám tên là Chúa tể  Voldemort đã giết cha mẹ của Harry và cũng đã cố gắng để giết Harry. Nhưng hắn lại bị bùa phép của chính mình phản lại và dường như là hắn đã bị tiêu diệt, chỉ gây ra cho Harry một vết sẹo. Hagrid nói rằng lão đã mang Harry đi từ ngôi nhà đổ nát đó và mang nó đến nhà của dượng Vernon – số 4, đường Privet Drive. Dượng Vernon nói đó chỉ lá một mớ tào lao và đã cố gắng thuyết phục  Harry rằng những chuyện xảy ra với ba má nó hoàn toàn là xứng đáng với họ và rồi lão Hagrid kéo một chiếc dù ra khỏi chiếc áo khoác của mình đe dọa dượng  Vernon. <p class="MsoNormal">Harry nghi ngờ cái việc nó là một pháp sư nhưng rồi sau đó nó lại tin là thật. Dượng Vernon đã mắc sai lầm khi chế giễu cụ Dumbledore và lão Hagrid lại múa dù và chĩa vô hướng thằng Dudley  và ở mông Dudley mọc lên một cái đuôi lợn xoăn tít. Hagrid nói với Harry là đừng nói về việc  lão đã dùng pháp thuật với ai hết vì lão không được xài phép thuật bởi ngày xưa lão đã bị đuổi học. Hagrid cởi áo khoác ra và đưa cho Harry để nó ngủ dưới cái áo đó.

PS C5.jpg

Tiệm đũa phép Ollivander

Chương 5: Hẻm Xéo.

"Harry chỉ ước nó có 8 con mắt để mà nhìn mọi thứ. Nó quay tới, quay lui tứ phía khi 'mà đang đi trên đường, cố gắng dòm mọi thứ cùng  một lúc: những cửa tiệm, những thứ bên ngoài, những người đang đi mua sắm."
—Harry tại Hẻm xéo

Khi Harry thức dậy vào sáng hôm sau, nó cố nói với bản thân rằng những gì đã xảy ra đêm hôm chỉ là một giấc mơ. Nó đã cố gắng thuyết phục mình rằng việc  lão Hagrid  đưa nó  đến một trường học cho phù  gọi Hogwarts chưa bao giờ xảy ra. Nhưng khi nó mở mắt ra, Hagrid đang  ngủ trên chiếc ghế dài và nó biết được rằng tất cả đã xảy ra. Nó nghe một tiếng gõ phát ra từ ngoài cửa sổ và nó mở cửa ra cho một con cú bay vô. Con cú thả một tờ báo lên đùi lão Hagrid và cứ cào cào cái áo khoác của lão.

Hagrid kêu  Harry trả cho con cú tiền, Harry làm như những gì Hagrid nói và sau đó con cú bay đi. Hagrid nói với nó rằng hai người sẽ phải đi mua đồ nhập học cho nó, nhưng Harry lại rất  lo lắng vì nó không có tiền. Lão Hagrid nói với nó là ba má nó đã để lại cho nó một số tiền và điểm dừng chân đầu tiên của họ sẽ là Gringotts - ngân hàng của phù thủy. Lão nói với nó rằng ngân hàng này được điều hành bởi yêu tinh và rằng: "Chỉ có đồ điên mới dám đi cướp ngân hàng này". Hagrid còn nói là cụ Dumbledore cũng cần lấy một thứ cái gì đó từ Gringotts.

Họ bước ra ngoài túp lều và bước lên cái thuyền nhỏ trước lều. Hagrid đã sử dụng một chút pháp thuật để tăng tốc cái thuyền ấy. Hagrid nói có bùa phép bảo vệ những cái hầm trong Gringotts. Gringotts thì ở dưới lòng đất của London, và bạn sẽ chết vì đói trong khi cố gắng đi được ra ngoài. Hagrid bắt đầu đọc tờ Nhật báo Tiên tri và lẩm bẩm rằng Bộ Pháp thuật đã làm mọi  thứ rối tung lên như mọi khi. Harry tự hỏi Bộ Pháp thuật làm những gì, và lão Hagrid giải thích rằng họ xử lý tất cả mọi thứ liên quan đến phép thuật. Lão nói rằng họ muốn cụ Dumbledore làm  Bộ trưởng, nhưng Cornelius Fudge lại nhận được công việc này.

Khi họ đi qua London, người ta nhìn chằm chằm lão Hagrid do kích thước  lạ thường của lão và bởi vì lão cứ chỉ trỏ những thứ bình thường xung quanh. Harry hỏi trong Gringotts có rồng bảo vệ khong  thì lão Hagrid nói là có và lão rất khoái rồng. Harry lấy ra danh sách của mình ra và đọc nó. Bức thư cho nó  biết là nó  cần một bộ áo choàng, một cái mũ chóp nhọn, một đôi găng tay da rồng, và một chiếc áo khoác mùa đông. Có một danh sách các cuốn sách của ông và thiết bị văn phòng phẩm nữa. Hagrid dẫn hai người  vào một quán rượu gọi là Cái vạc lủng mà trước đó Harry không hề để ý thấy.

Quán rượu này rất tối tăm và tồi tàn, khi Hagrid bước vào thì mọi người ai cũng chào hỏi lão. Và khi mọi người nhìn thấy Harry, nhiều đứng dậy và bắt tay nó, bao gồm cả Doris Crockford và Dedalus Diggle. Một người đàn ông với một chiếc khăn xếp đến gần hai người  và Hagrid giới thiệu Harry với Quirinus Quirrell, giáo sư  bộ môn phòng chống nghệ thuật hắc ám ở Hogwarts. Họ nói chuyện một chút, sau đó Hagrid dẫn Harry tới cửa sau – một nơi nhỏ xíu và kín đáo  cómột vài cái thùng ở đó. Hagrid lôi ra cái dù của lão và gõ vài cái vào bức tường gạch. Khi lão gõ xong, một lỗ nhỏ hiện ra  từ bức tường gạch, nó  từ từ nới rộng ra, cho đến khi bức tường bị biến mất, để lộ ra một đường phố đông đúc với những người mặc áo choàng ở khắp mọi nơi với các cửa hàng bên trái và bên phải phố. Hagrid nói với Harry con đường này được gọi là Hẻm Xéo.

Khi hai người đi bộ, Harry cứ cố gắng nhìn khắp mọi nơi xung quanh mình, càng nhiều càng tốt. Ở cuối Hẻm Xéo, có một tòa nhà màu trắng như tuyết, rất lớn – đó là Gringotts. Khi họ bước vào, Harry nhìn thấy bảng cảnh báo là không được ăn trộm ở đây. Harry và Hagrid bước tới một tên yêu tinh  và giải thích rằng họ cần lấy một số tiền ra khỏi hầm của Harry. Tên yêu tinh này yêu cầu chìa khóa hầm của Harry và Hagrid đưa nó ra, sau khi tìm tới tìm lui một hồi. Tên yêu tinh này  kêu  một tên yêu tinh khác tên là  Griphook để đưa hai người xuống hầm. Hagrid cũng nói họ cần phải xuống hầm 7một3 để lấy Cái-mà-ai-cũng-biết-là-cái-gì-đấy.

Griphook đưa họ đến hầm 7một3, và Hagrid lấy cái gói nhỏ bụi bặm  đó, nhưng nói cho Harry biết cái đó là gì. Sau đó, Griphook đưa họ vào kho của Harry, nơi chứa một số lượng lớn tiền lớn mà Harry sở hữu. Có những đồng Knut,  những đồng Sickle và cả những đồng vàng Galleon nữa. lão Hagrid lấy một chút tiền để mua đồ cho Harry, rồi đi khỏi Gringotts. Hagrid phải đứng một lúc vì cái xe trong  hầm đi nhanh đến nỗi khiến lão bị mệt.

Hagrid quyết định đi mua đồng phục cho Harry đầu tiên nên họ bước vào tiệm Trang phục  cho mọi dịp của quý bà Malkin.  Bà Malkin đo kích thước người nó rồi nó ngồi xuống  một chiếc ghế mà bên cạnh một thằng bé có khuôn mặt nhợt nhạt đang đợi lấy áo. Thằng nhóc này  bắt đầu nói về lén mang cây chổi vào trường Hogwarts, sau đó nói về một thứ gì đó gọi là Quidditch. Harry cảm thấy rất lạc lõng với thằng nhóc đó khi mà nó không ngừng nói về những nhà  gọi là Slytherin và Hufflepuff.  Thằng nhóc đó chỉ trỏ lão Hagrid và nói những điều rất xúc phạm. Khi mà Harry rời đi, nó nói với lão Hagrid về những thứ mà thằng nhóc hồi nãy nhắc đến và Hagrid giải thích cho nó là  có bốn nhà tại Hogwarts, Quidditch là một trò chơi chơi trên chổi thần  và sau đó hai người rời đi  để mua những thứ còn lại cho Harry.

Tất cả Harry chưa mua là đũa phép, nên nó  và lão Hagrid bước vào tiệm Ollivanders, một cửa hàng đũa phép. Ông Ollivander đi tới làm hai người giật mình rồi ông chào Harry và Hagrid. Ollivander bắt đầu nói về cây đũa phép của ba má Harry, và ông nhớ đã bán những cây đũa phép cho họ như thế nào. Ông Ollivander chạm vết sẹo của Harry và xin lỗi nó vì ông đã bán cây đũa phép mà gây ra vết sẹo này. Ông Ollivander đưa cho Harry một cây đũa phép và yêu cầu nó vẫy một cái. Harry làm như vậy, nhưng cây đũa phép này không phù hợp với nó, vì vậy Ollivander lấy nó lại. Harry đã thử nhiều đũa phép, nhưng không cái nào trong số đó phù hợp với nó cả. Cuối cùng, nó cầm được một cây đũa phép mà khiến nó cảm thấy ấm áp truyền tới những  đầu ngón tay.

Ông Ollivander đã rất ngạc nhiên và nói rằng cây đũa phép này chính là cây đũa anh em với  cây mà gây ra vết sẹo cho Harry. Hagrid đưa Harry đi ăn thứ gì đó trước khi trở lại thế giới Muggle và khi đó Harry đã lo lắng rằng nó sẽ không phù hợp để đến Hogwarts và  khi mà mọi người cứ mong đợi những điều tuyệt vời từ nó. Hagrid đã mua cho Harry một con cú mang tên Hedwig cho sinh nhật của Harry. Hagrid cũng đã đưa cho Harry với một vé xe lửa, nói với nó ngày, giờ và địa điểm để đón Chuyến tàu Tốc hành Hogwarts và nói với Harry rằng nếu nó cần bất cứ điều gì thì chỉ cần viết một lá thư, và Hedwig sẽ biết được nơi để tìm thấy lão. Harry sau đó bắt một chuyến tàu để trở về gia đình Dursley.

PS C6.jpg

Hình cụ Dumbledore trên thẻ Socola ếch nhái

Chương 6: Hành trình từ sân ga chín-ba-phần-tư.

"Đi học trường phù thủy mà đi bằng xe lửa thì lạ à. Mấy tấm thảm thần đem ngâm 'xà bông chưa khô à?"
— Dượng Vernon chế diễu Harry về chuyến đi tới Hogwarts.

Tháng cuối cùng của Harry ở  gia đình Dursley thiệt tình là khổ sở. Cái ngày trước khi Harry rời đi, nó nhờ dượng Vernon đưa nó đến Ngã tư ga. Ông Vernon đồng ý đưa nó đi nhưng ông lại chế giễu nó vì không hề có một sân ga nào tên là chín-ba-phần-tư như cái vé mà lão Hagrid đưa cho nó. Ngày hôm sau, Harry tới nhà ga và đứng giữa sân ga thứ chín và thứ mười và tự hỏi làm thế nào để tìm thấy sân ga chín-ba-phần-tư. Cuối cùng, nó nghe thấy  một số người nói  đến Hogwarts; đó là một gia đình có một bầy nhóc  tóc đỏ dường như đang chuẩn bị đến Hogwarts. Nó nhờ bà mẹ giúp đỡ, và bà  ấy nói với nó là cứ chạy qua bứa tường ở giữa sân ga chín và mười. Harry làm như vậy và nó rất  ngạc nhiên khi tìm thấy chuyến tàu đến Hogwarts ở phía bên kia nhà ga. Sau đó harry xuất phát để đi đến Hogwarts lần đầu tiên trong đời.Trên tàu, Harry nói chuyện với  Fred và George Weasley, hai anh em sinh đôi đang quay trở lại trường học, và em trai của họ - Ron, một học sinh khác đang chuẩn bị học Hogwarts. Ron giới thiệu  với  Harry những thứ liên quan đến phù thủy như là  Quidditch, những pháp sư nổi tiếng là những tấm thẻ bài phù thủy, những viên kẹo dẻo hình hạt đậu đủ vị hiệu Bertie Bott. Ron – cậu bé đến từ một gia đình nghèo - không có khả năng mua những thứ bánh kẹo bán trên tàu, vì vậy Harry mua rất nhiều với số tiền cậu đang có  và chia sẻ chúng với Ron. Harry cũng gặp một cô bé phiền hà tên là Hermione Granger và gặp lại thằng bé  khó chịu từ các cửa hàng đồng phục hôm trước, tên là Draco Malfoy, lần này nó đi với bạn bè của mình, Crabbe và Goyle. Sau khi Draco nói về Ron một cách rất độc địa, Harry từ chối lời đề nghị của Draco về việc đánh bạn với hạng phù thủy đích thực. Mọi học sinh trên tàu  đã nghe đến Harry, và Harry là biết làm thế nào để đối phó với sự nổi tiếng này. Về đến nhà ga, những học sinh mới đến được lão hagrid dẫn đến mấy cái thuyền  để đến lâu đài Hogwarts.

PS C7.jpg

Peeves thả những cuộn len lên đầu Học viên mới

Chương 7: Chiếc nón phân loại.

"Giá mà cái nón kể thêm là trong Hogwarts có một “nhà” chuyên dành cho những người cảm thấy bồn chồn đến phát buồn nôn thì nơi đó chắc thích hợp với Harry nhất vào lúc này."
— Harry nói trước buổi Phân loại
Các học sinh mới được chào đón ở cửa lâu đài bởi giáo sư McGonagall, bà  nói với chúng rằng chúng sẽ sớm được sắp xếp vào nhà của chúng. Tất cả học sinh của Hogwarts sống tại một trong bốn nhà : Gryffindor, Hufflepuff, Ravenclaw hoặc  Slytherin, với mỗi nhà có đội Quidditch cho riêng mình. Bốn nhà cạnh tranh với nhau trong suốt năm học để có được số điểm cao nhất để có được Cúp Nhà cuối mỗi năm học, số điểm có được nhờ chiến thắng trong Quidditch và do giáo viên cho nhờ  thành tích học tập, và mất đi do những lỗi vi phạm của học sinh. Khi học sinh tới trường, những con ma xuất hiện ở hành lang. Các học sinh được đưa đến Đại sảnh đường, nơi mà cả trường đang chờ đón chúng. Chúng  nhìn thấy một chiếc mũ nhọn cũ kĩ trên một chiếc ghế đẩu. Khi những học trò đội thử  chiếc nón phân loại, nó sẽ thông báo ngôi nhà nơi chúng sẽ tới. Harry rất lo lắng. Nó  đã học được rằng ông không muốn vô nhà Slytherin tí nào, vì các học sinh trong đó rất khó chịu và Voldemort đã từng  là thành viên của Slytherin. Con bé  khó chịu Hermione được phân vào Gryffindor làm cho Ron không hài lòng tí nào. Cuối cùng, đến lượt Harry để đội thử cái mũ. Sau một cuộc trò chuyện ngắn với  chiếc mũ khi mà chiếc mũ cứ đề nghị nó vào Slytherin, chiếc mũ đã phân nó vô Gryffindor. Harry rất vui khi Ron cũng được phân vô Gryffindor với nó.Còn Draco Malfoy thì được phân vào Slytherin.

Tất cả mọi người ngồi xuống để bắt đầu bữa tiệc đầu năm. Harry đang bị choáng ngợp bởi sự đa dạng của các loại đồ ăn. Ngài Nicholas de Mimsy-Porpington, hồn ma của nhà Gryffindor (thường được gọi là Nick-suýt-mất-đầu vì một vụ xử trảm hỏng), giới thiệu mình với các học sinh năm đầu và nói với chúng rằng ông hy vọng chúng sẽ giành chiến thắng trong giải vô địch nhà năm nay. Khi ăn tráng miệng, cuộc nói chuyện của lũ học trò nổi lên râm ran. Một học sinh tên là Neville Longbottom kể rằng gia đình nó nghĩ nó là một Muggle (hoặc sau này được gọi Á Phù thủy), cho đến khi ông sống sót qua một cú ngã từ cửa sổ. Một học  sinh  khác, Seamus Finnigan, nói về việc cha mình, một Muggle, đã bị sốc khi lần đầu tiên phát hiện ra vợ mình (mẹ Seamus ) là một phù thủy. Harry liếc nhìn quanh phòng và nhận thấy một vài giáo viên đang nói chuyện với nhau. Một trong số họ đang nói chuyện với Quirrell, nhìn chằm chằm vào Harry, tự nhiên nó cảm thấy một cơn đau nhói ở vết sẹo trên trán nó. Harry biết được rằng người đàn ông này là Giáo sư Severus Snape, người dạy Độc được. Sau món tráng miệng, cụ Dumbledore đứng dậy phát biểu chào mừng các học sinh và các giáo sư. Cụ còn nói về mộtmột vài cảnh báo tránh xa khu rừng Cấm và tránh xa  hành lang 3 tầng ở phía bên phải của trường trước khi đưa tất cả mọi người đi ngủ trong phòng chung của họ.

PS C8.jpg

Chương 8: Bậc thầy Độc dược.

"À, phải rồi. Harry Potter. Một tên tuổi lừng lẫy mới của chúng ta."
Severus Snape
Harry cảm thấy cuộc sống ở Hogwarts thật là lạ. Mọi người đều nói về nó, và người lớn dường như luôn luôn có mặt khi nó làm gì đó sai. Harry nhận thấy tất cả các lớp học đều rất thú vị, ngoại trừ môn Lịch sử pháp thuật. Trong lớp buổi đầu tiên của lớp Biến hình, chỉ có Hermione có thể biến một cây nến thành một cây kim. Harry là nhẹ nhõm khi thấy bạn bè  của nó cũng không làm được như nó.Trong lúc ăn sáng  vào ngày thứ sáu, con cú tuyết của Harry - con Hedwig, bay tới với một lời mời uống trà từ lão Hagrid. Sau đó, trong lớp học Độc dược của mình, Harry biết được rằng giáo sư Snape rất ghét nó, chế nhạo Harry là "người nổi tiếng mới của chúng tôi" và sau đó làm nhục Harry vì sự thiếu hiểu biết của nó về nguyên liệu làm thuốc. Harry đưa Ron tới căn nhà gỗ của Hagrid để uống trà. Hagrid nói với Harry rằng nó đang phản ứng thái quá với  thái độ của thầy Snape với nó, lão khẳng định rằng Snape không có lý do gì để ghét nó cả. Harry nhìn thấy một bài báo từ tờ Nhật báo tiên tri nói về vụ đột nhập xảy ra tại ngân hàng Gringotts trong một cái hầm đã được dọn đi trước đó một ngày. Nó nhận ra rằng vụ đột nhập này xảy ra vào chính ngày sinh nhật của nó, ngày mà nó và lão Hagrid đi đến Gringotts. Hơn nữa, nó còn nhớ rằng lão Hagrid đã dến căn hầm 713 để lấy cái gói nhỏ ở đó. Harry đi về nhưng trong đầu nó cứ nghĩ vẩn vơ đến cái gói nhỏ đó. </p>
PS C9.jpg

Harry vào phòng sinh hoạt chung

Chương 9: Cuộc giao đấu nửa đêm.

"Chúng ta đã có thể bị giết hay tệ hơn nữa là bị đuổi học. Bây giờ mấy người cảm phiền, tôi đi về phòng đây. "
—Hermione phàn nàn về “cuộc phiêu lưu” của chúng
Harry đã ở  trường Hogwarts được 2 tuần khi ông biết được là nhà Gryffindor sẽ có những bài học bay với nhà Slytherin. Harry không muốn dành nhiều thời gian với thằng Malfoy tí nào. Tuy nhiên, Harry thấy rằng nó khá là tự nhiên khi bay. Bà Hooch hướng dẫn cho cả lớp, nhẹ nhàng giúp cho chúng bay. Sau đó Neville bị tai nạn khi cây chổi của nó chạy điên cuồng và cuối cùng làm gãy cổ tay của mình. Bà Hooch đưa nó đến bệnh thất, nói với tất cả mọi người phải ở lại dưới mặt đất trong khi bà đi vắng. Malfoy nhìn thấy quả cầu Gợi nhớ của Neville, thằng nhóc nhặt nó lên và bắt đầu bay xung quanh với quả cầu đó. Harry đuổi theo Malfoy. Malfoy đã nén quả cầu vào không khí và Harry bắt được nó một cách ngoạn mục và trở về mặt đất an toàn trở. Ngay sau đó, Giáo sư McGonagall đến, khiển trách Harry và ra lệnh cho nó đi theo bà. Nhưng thay vì trừng phạt Harry, giáo sư McGonagall đã dẫn cậu tới  chỗ của Oliver Wood, đội trưởng của đội Quidditch nhà Gryffindor, giải thích rằng Harry sẽ là một cầu thủ Quidditch xuất sắc.

Trong bữa ăn tối, Harry hào hứng nói với Ron về việc gia nhập đội Quidditch nhưng nói rằng anh Wood muốn giữ bí mật về chuyện này. Malfoy đi ngang qua với tay chân của nó -  VincentCrabbe và Gregory Goyle,  trêu chọc chuyện Harry gặp rắc rối hồi nãy. Sự căng thẳng tăng lên và Malfoy đã thách Harry Malfoy tham gia một trận giao đấu phù thủy. Harry chấp nhận, bất chấp nỗ lực của Hermione ngăn cản Harry và Ron khỏi việc vi phạm quy định của trường. Harry và Ron lẻn ra vào đêm đó, Hermione đã cố gắng để ngăn chặn nhưng lại bị khóa ngoài ký túc xá với bọn nó (bà Béo đang đi dạo buổi tối) và phải đi cùng chúng. Neville cũng nhập hội với bọn nó, vì nó  quên mật khẩu cho phòng sinh hoạt chung và kết cục là phải ngủ trên sàn nhà ở bên ngoài. Chúng đi đến phòng truyền thống, nơi sẽ diễn ra cuộc đấu tay đôi, nhưng bọn nó không thể tìm thấy Malfol ở đâu hết. Đột nhiên, chúng nghe thấy tiếng  Argus Filch và con mèo của lão - bà Norris -  bước vào phòng. Rõ ràng là thằng Malfoy đã lừa chúng, chúng bắt đầu chạy trốn khỏi đó. Không biết là mình đang đi đâu, bọn nó vô tình bước đến khu vực cấm trên tầng ba của trường, trong đó có một con chó ba đầu đang nhìn chằm chằm chúng nó. May thay bọn trẻ đã xoay xở để trở về được ký túc xá của chúng một cách an toàn trong sự sợ hãi. Hermione trách móc Harry, nhưng nó lại bị khuấy động bởi câu nói của Hermione rằng con chó ba đầu đang đứng trên một cái cửa sập. 

PS C10.jpg

Con quỷ trong hầm ngục

Chương 10: Lễ hội Halloween.

"Kể từ đó, Hermione trở thành bạn của Harry và Ron. Có những chuyện mà một khi đã cùng trải qua rồi, 'người ta không thể không mến nhau. Và đánh gục một con quỷ khổng lổ cao bốn thước là một trong những chuyện loại đó."
—Sự bắt đầu của một tình bạn vĩ đại.
Sáng hôm sau, khi Harry và Ron đang bàn về việc con chó đang bảo vệ cái gì thì thư tới. Harry thì nhận được một cây Nimbus 2000, cùng với một lưu ý của giáo sư McGonagall về việc thực hành Qiudditch. Malfoy nói với Harry rằng học sinh năm thứ nhất không được phép sở hữu một cây chổi. Sau đó Malfoy mách Giáo sư Flitwick rằng Harry đang vi phạm nội quy nhưng thầy Flitwich chỉ bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với tài năng của Harry sau khi nghe chuyện từ cô MC. Rồi Harry đến gặp anh Oliver Wood để tìm hiểu về những điều cơ bản của Quidditch, bao gồm các vị trí khác nhau trong một đội Quidditch và các dụng cụ sử dụng trong trò chơi. Oliver giải thích vai trò của Harry là một truy thủ: công việc của nó là để tránh để những người chơi khác và bắt trái Snitch vàng. Một trận Quidditch không thể kết thúc cho đến khi Snitch được chụp lấy, vì vậy truy thủ là cầu thủ quan trọng nhất trong một đội. Vào Hallowe'en, thầy Flitwick bắt đầu giảng dạy học sinh cách làm cho mọi thứ bay lên bằng cách sử dụng câu thần chú Wingardium Leviosa. Và cũng chỉ có Hermione thành công, Ron thì bị xúc phạm bởi s vượt trội của cô, nó đã thốt ra một lời nhận xét khó chịu mà Hermione nghe thấy. Harry để ý thấy cô bé chạy đi trong nước mắt.

Harry và Ron đi tới bữa tiệc Hallowe'en thì nghe thấy giáo sư Quirrell - giáo viên của phòng chống Nghệ Thuật Hắc Ám của trường đưa ra thông báo đáng sợ về một con quỷ khổng lồ bị xổn ra và đang đi vòng quanh tòa nhà. Khi các huynh trưởng dẫn các học sinh trở về kí túc xá, Harry nhận ra rằng Hermione không biết gì về con quỷ hết. Hai đứa chúng nó đi tìm Hermione để cảnh báo cô bé về con quỷ thì vô tình đụng mặt nó. Hai đứa nhốt con quỷ trong nhà vệ sinh nữ nơi mà Hermione đang ở trong đó.Sử dụng ma thuật và kết hợp với nhau cùng rất nhiều may mắn 3 đứa đã hạ gục con quỷ khổng lồ đó. Giáo sư McGonagall tìm ra chúng và bắt đầu la mắng mấy đứa con trai. Khi thấy vậy Hermione nói dối với gs MC là Ron và Harry đang tìm kiếm cô khi mà cô bé nghịch dại thả xổng con quỷ đó ra và Ron cùng Harry đã cố gắng cứu cô bé khỏi con quỷ ấy.Từ đó, Hermione trở thành bạn của Harry và Ron. 

PS C11.jpg

Trận Quidditch giữa nhà Gryffindor và Nhà Slytherin

Chương 11: Quidditch.

"Flint gần như giết chết truy thủ của nhà Gryffindor, tôi dám cá là điều đó sẽ xảy ra với bất kì ai."
— Lee Jordan, bình luận về trận Qiudditch.
Khi tháng mười một bắt đầu, thì mùa Quidditch cũng bắt đầu, và Harry chuẩn bị chơi trận đấu đầu tiên với đội quidditch nhà Slytherin. Để chuẩn bị, Harry mượn một cuốn sách mang tên Quidditch qua các thời đại từ Hermione. Giáo sư Snape phát hiện ra Ron, Harry và Hermione ra ngoài với quyển trong một buổi tối thì đã tịch thu nó từ Harry lấy cớ rằng những cuốn sách thư viện có thể không được mang ra ngoài nhà trường. Harry càng ngày càng nghi ngờ thầy Snape nhiều hơn, nó nhận thấy rằng thầy Snape đang đi khập khiễng. Khi đi lấy cuốn sách từ thầy Snape thì Harry nghe lỏm thấy thầy Snape nói chuyện với lão Argus Filch về rằng con chó ba đánh đầu đã tấn công ông, để lại cho ông một vết cắt trên chân của mình, điều này càng làm Harry nghi ngờ nhiều hơn.

Sáng hôm sau, trận Quidditch đầu tiên của Harry bắt đầu. Harry nhìn thấy Snitch vàng rất nhanh và nó đang bay về phía Harry khi thằng Captain của Slytherin đẩy nó ra chỗ khác và sau đó bị phạt. một lúc sau, tự nhiên cây chổi của Harry bắt đầu co giật dữ dội. Lão Hagrid nói rằng chỉ có phép thuật bóng tối mới có thể làm cho một cây chổi trở nên như vậy. Hermione nhận ra rằng ông Snape đang nhìn chằm chằm vào Harry và lẩm bẩm diều gì đó với chính mình cứ như là ông đang lẩm nhẩm một lời nguyền vậy. Khi cặp song sinh nhà Weasley cố gắng giải cứu Harry trên không thì Hermione chạy nhanh đến chỗ thầy Snape và đụng phải thầy Quirrell, sau đó cô bé lẻn ra phía sau thấy Snape và làm cho cái áo choàng của ông bán lửa. Đột nhiên cây chổi của Harry lại hoạt động lại bình thường và Harry lại điều khiển dược nó. Nó bắt đầu tăng tốc về phía mặt đất và rồi nó chụp được trái Snitch bằng miệng của mình và xém nữa đã nuốt nó. 

Hagrid đưa Harry về túp lều của lão. Hermione và Ron nói với Harry rằng Snape đã đặt lời nguyền lên cây chổi của nó. Lão Hagrid thì không tin điều này tí nào, ông hỏi tại sao Snape phải  cố để giết Harry. Harry nói với lão Hagrid rằng Snape bị thương bởi con chó ba đầu trong hành lang tầng ba. Lão Hagrid lỡ lời và  tiết lộ rằng con chó ba đầu đó tên là  Fluffy và đó là con chó của lão, cụ Dumbledore đã mượn con chó này để mà canh giữ một thứ rất bí mật mà chỉ có cụ Dumbledor và một người đàn ông nữa có tên là Nicolas Flamel biết. 

PS C12.jpg

Harry đứng trước tâm gương Ảo ảnh

Chương 12: Tấm gương ảo ảnh.

"Gia đình Potter mỉm cười và vẫy vẫy Harry trong khi nó đang nhìn lại họ rất khát khao.Hai tay nó ép sát mặt kiếng như thể nó muốn lọt vào trong đó để chạm 'được những người ở trong tấm kiếng đó. Trong long nó, một cơn đau mãnh iệt đang quăn lên: nửa vui, nửa buồn kinh khủng."
—Harry nhìn vào tấm gương ảo ảnh.
Giáng sinh đang đến gần. thằng Malfoy cứ chọc ngoáy Harry về việc cậu bé phải ở lại trường Hogwarts trong kỳ nghỉ vì nó không có ba má. Tuy nhiên Harry rất vui vì nó được nghỉ Giáng sinh xa gia đình Dursley và đặc biệt là vì Ron cũng ở lại Hogwarts, vì ông bà Weasley – ba má Ron -  đã đi thăm anh trai của Ron là Charlie ở Romania. Những ngày trước khi nghỉ lễ, Hermione kêu Ron và Harry ngừng những cuộc trò chuyện với bác Hagrid để tìm trong thư viện những thông tin thêm về Nicolas Flamel. Bà Pincé – bà quản thủ thư viện, bắt được Harry đang rình mò xung quanh khu vực hạn chế của thư viện và đá nó ra khỏi đó.

Vào ngày Giáng sinh, Harry và Ron thức dậy để nhận quà, thằng nhóc rất háo hức cho dù nó nhận được ít quà hơn Ron. Nó nhận được một cây sáo từ lão Hagrid, một đồng 50 xu từ gia đình Dursley, một hộp  Chocolate Ếch nhái từ Hermione, và một chiếc áo len từ mẹ của Ron. Nó còn nhận được một chiếc áo choàng tàng hình chỉ kèm theomột dòng chữ vô danh nói với nó rằng chếc áo từng thuộc về ba của Harry và hãy "sử dụng nó tốt." Đêm đó, sau bữa tiệc Giáng sinh và sau khi Ron đã chìm vào giấc ngủ, Harry mặc thử cái áo tàng hình của mình. Không bị nhìn thấy tí  nào cả và nó có thể đi đến khu hạn chế của thư viện. Nhưng một trong những cuốn sách bắt đầu la hét khi Harry mở nó ra, vì vậy nó phải nhanh chóng rời khỏi đó. Nó đi ngang qua lão Filch và phải trốn trong một phòng học cũ khi mà lão Filch nhờ thầy Snape để giúp ông ta tìm kiếm nó ở các hành lang. Bên trong phòng là một gương cũ có khung bằng vàng với dòng chữ "Erised stra ehru oyt Ube cafru oyt trên wohsi" (Ta không cho mi thấy gương mặt của mi mà là cái mi trái tim mi muốn). Harry nhìn vào gương và thấy nhiều người đứng đằng sau nó, nhưng khi anh quay xung quanh phòng, nó lại không thấy ai cả. Đột nhiên, ông nhận ra rằng hai trong số những người trong gương chính là người me và người cha quá cố của nó. Nó  đã cố gắng để nói chuyện với họ, nhưng họ chỉ có thể giao tiếp bằng cách vẫy vẫy tay. Harry nán lại ở đó một thời gian dài nhưng cuối cùng cũng phải trở về phòng của mình.

Tối hôm sau, Harry  dắt Ron theo nó đến căn phòng có chứa gương. Ron không nhìn thấy cha mẹ của Harry, thay vào đó thì nó thấy mình đang giữ cúp Quidditch. Bà Norris, thích rình mò của ông Filch để ý đến chúng nên chúng phải rời đi. Vào đêm thứ ba, Ron sợ bị bắt và không muốn quay trở lại đó nữa và nó không tin tưởng vào cái gương, nên Harry quay lại đó một mình. Harry thấy thầy Albus Dumbledore đang ở đó và thầy Dumbledore giải thích cho Harry rằng  cái gương này được biết đến là Tấm gương Ảo ảnh, nó hiện ra mơ ước của bất cứ ai nhìn vào nó. Harry cảm thấy nhẹ nhõm khi nhận ra rằng cụ Dumbledore không hề tức giận. Tuy nhiên, cụ đã cảnh báo cho Harry rằng nhiều người đã lãng phí thời gian để nhìn cái gương mải và bị hóa điên bởi tấm gương này và cụ còn thông báo cho Harry rằng tấm gương sẽ được chuyển đến một nơimới và nói với nó là đừng đi tìm tấm gương này nữa. Khi Harry hỏi thầy Dumbledore là thầy nhìn thấy gì trong gương thì câu trả lời của thầy là "thấy mình đang giữ một đôi vớ”. 

Chương 13: Nicolas Flamel.

"Mình chưa bao giờ nghĩ phải tìm kiếm trong này!”  - cô bé hồi hộp thì thầm- “Mình mượn quyển này vài tháng rồi, định đọc để giải trí nhẹ nhàng. "
—Hermione nhớ ra ông Nicolas Flamel 
Harry cảm thấy khó có thể quên đi hình ảnh của ba má mình. Những buổi thực hành quidditch vẫn tiếp tục diễn ra với tầng số ngày càng dày đặc và người ta đồn rằng thầy Snape sẽ là trọng tài trong trận đấu tới. Malfoy biểu diễn lời nguyền trói chân lên người Neville và để mà giúp thằng nhỏ vui lên thì Harry đã nói với Neville rằng nó đáng giá một tá thằng Malfoy. Harry đột nhiên nhớ ra là nó đã nhìn thấy cái tên Nicolas Flamel trên tấm thẻ bài ếch nhái hồi bữa trước làm cho Hermione nhớ ra là cô bé đã đọc về ông này trong quyển sách mà cô mượn từ thư viện hôm trước, bađứa phát hiện ra Nicolas Flamel chính là nhà giả kim nổi tiếng được biết đến là tác giả duy nhất về hòn đá phù thủy, thứ mà có thể biến mọi thứ kim loại thành vàng và nó còn có thể làm người ta trường sinh bất tử.
PS C13.jpg

Snape đi vào rừng Cấm

Trận Quidditch giữa Gryffindor và Hufflepuff diễn ra và thầy Snape chính là trọng tài cho trận đấu này và có một điều chắc chắn là ông sẽ rất thiên vị. Ron và Neville thì dính vào trận đấu tay đôi với đám Malfoy, Crabbe và Goyle sau khi thằng Malfoy đã chế nhạo đội Quidditch nhà Gryffindor cùng Ron và Neville nữa. Harry chộp được trái Snitch và giành chiến thắng chỉ trong vòng có 5 phút nhưng mà Ron không thấy được vì nó còn mải đánh nhau với Malfoy còn Neville thì bị mang tới bệnh thất vì bị thương sau khi đánh nhau với cả hai thằng Goyle và Crabbe. Harry phát hiện ra thấy Snape đang lẻn vào khu rừng Cấm và nó đi theo sau ông bằng cây chổi thần, ở đó Harry thấy thầy Snape và thầy Quirrell gặp nhau và nói chuyện về Hòn đá Phù thủy. Harry nghĩ rằng Snape đang cố gắng tìm cách ăn cắp viên đá đó

Chương 14: Trứng rồng đen.

"Nhưng điều này là trái với pháp luật, ấp trứng rồng đã bị cấm ở hội nghị Warlock năm 1709. Ai cũng biết điều đó hết!"
— Ron cảnh báo cho lão Hagrid về cái trừng rồng sau khi biết chuyện. 
PS C14.jpg

Norbert vừa mới nở ra

Harry, Ron và Hermione gặp lão Hagrid, người tiết lộ là viên đá đang được lưu giữ tại Hogwarts. Hermione cố gắng dụ lão  nói về những bùa chú được sử dụng để bảo vệ nó: đó là Fluffy, con chó ba đầu của lão, cùng với những bùa chú khác của giáo sư Sprout, thầy Flitwick, cô McGonagall, thầy Quirrell và thầy Snape. Sau đó, Harry phàn nàn về nhiệt độ cao trong cái chòi của Hagrid, rồi khám phá ra là lão đang giữ một quả trứng rồng Ridgeback Na Uy, được lão gọi là Norbert. Malfoy phát hiện ra chuyện về con rồng. Để giải quyết vấn đề này, ba đứa đã thuyết phục Hagrid để gửi con rồng cho anh của Ron – Charlie – một người huấn luyện rồng. Con rồng nhí đã cắn vào tay của Ron là cho nó phải đí đến bệnh thất của bà Pomfrey. Harry và Hermione đã lén chuyển con rồng nhí Norbert trong một cái thùng để đưa nó lên tòa tháp cao nhất phía Bắc dưới chiếc áo choàng tàng hình của Harry,  trên đường họ thấy giáo sư McGonagall đang la mắng Malfoy vì đã ra khỏi giường vào ban đêm và nói "dối" về Harry và một con rồng. Chúng đưa cái thùng chứa con rồng cho bạn bè của anh Charlie rồi đi xuống cầu thang trong khi bỏ quên tấm áo choàng tàng hình ở lại và bị lão Filch bắt gặp. 
   
PS C15.jpg

Nhân mã Frienze

Chương 15: Rừng Cấm.

"Chúc em may mắn, Harry Potter… Trước đây cũng có khi các hành tinh bị giải sai cho dù những người giải chúng là Nhân mã. Anh hy vọng lần này nó cũng sai như vậy."
— Fienze chào tạm biệt Harry.
Filch đưa Harry và Hermione đến văn phòng của giáo sư McGonagall, nơi họ gặp Neville cũng đang ở đó. Cô McGonagall rất thất vọng và trừ 50 điểm mỗi đứa và phạt cấm túc chúng. Harry và hai đứa kia nhanh chóng trở thành ba đứa bị ghét nhất vì đã làm mất đến 150 diểm chĩ trong vòng một đêm. Một tuần trước khi kỳ thi bắt đầu, Harry nghe thấy giáo sư Quirrell như thể  ông đang bị đe dọa. Harry chạy tới thư viện để thông báo cho Hermione và Ron biết chuyện. Chúng tin chắc chắn là thầy Snape đang đe dọa thầy Quirrell và đang tính đi lấy cắp viên đá Hermione nói nên đi dến chỗ thầy Dumbledore nhưng Harry từ chối vì vẫn chưa có bằng chứng gì cả.

Harry, Hermione và Neville nhận được thư của giáo sư McGonagall về chuyện đêm cấm túc sẽ bắt đầu lúc 11 giờ tối hôm đó. Filch đưa chúngtới Rừng Cấm nơi lão Hagrid đang chờđể đưa chúngđi điều tra vài chuyện. Hagrid chỉ cho mấy đứa thấy một chút máu kì lân màu bạc và nói rằng họ cần phải tìm ra con kỳ lân bị thương đó. Họ chia nhau ra, Hagrid đi với Harry và Hermione, Neville đi cùng Malfoy và Fang. Đang đi thì lão Hagrid gặp một vài nhân mã, tên là Ronan và Bane nhưng chẳng nhận được các thông tin hữu ích gì từ chúng. Đột nhiên lão Hagrid nhìn thấy một tiasáng đỏ trong không khí báo hiệu nhóm kia đang gặp nguy hiểm. Lão chạy tới chỗ chúng và la mắng thằng Malfoy vì đã làm cho Neville giật mình rồi tạo ratia sáng đó. Hagrid đổi chỗ Harry và Neville để Harry đi chung với Malfoy. Cuối cùng hai đứa tìm thấy cái xác của con kỳ lân chếtvà còn nhìn thấy một cái gì đó uống máu của con kì lân đó. Malfoy hét rú lên rồi chay đi chung với con Fang để lại Harry một mình chỗ đó. Sau đó Harry được một nhân mã tên là Firenze cứu khỏi chỗ đóvà đã nói với Harry rằng máu kỳ lân có thể giữ cho người ta sống sót ngay cả khi họ sắp chết đi nữa nhưng những người sử dụng thứ này sẽ bị nguyền rủa suốt nửa đời còn lại. Nhân mã này cũng hỏi Harry là nócó biết ai muốn uốngthứ  máu này hoặc là lây viên đá không và Harry nhận ra rằng kẻ bí ẩn đó chính là Voldemort.

Trở lại trong phòng sinh hoạt chung, Harry và Hermione kể cho Ron nghe những gì đã xảy ra. Đến khi lên giường thì nó nhân ra rằng ai đó đã đưa trả lại chiếc áo tàng hình của nó. 

PS C16.jpg

COn chó 3 đầu Fluffy

Chương 16: Cửa sập.

"Ta không biết ba đứa biết chuyện viên đó bằng cách nào nhưng mà không phải lo vì không một ai có thể trộm nó được đâu!"
— Giáo sư McGonagall nhầm tưởng về sự an toàn của viên đá.
Sau khi kì thi kết thúc, Harry nhận ra sự trùng hợp đáng ngờ khi lão Hagrid muốn có một con rồng hơn bất cứ điều gì khác mà ngẫu nhiên thay lại có một kẻ lạ mặt đưa cho ông trái trứng này ngay lập tức như vậy. Nó, Ron, và Hermione chạy đến hỏi lão Hagrid về người đàn ông đã đưa trái trừng rồng cho ông thì ông nói rằng chưa bao giờ nhìn thấy khuôn mặt của mình và rằng người đàn ông đó lúc ấy đang mặc chiếc áo choàng. Hagrid cũng nói rằng họ đã nói về  trường Hogwarts và con chó ba Fluffy đánh đầu. Lão cũng nói rằng kẻ lạ cho mời lão rượu khi hỏi dò thông tin từ lão. Hagrid đã tiết lộ cách để mà vượt qua Fluffy. Rồi Harry, Ron và Hermione cắm đầu chạy tới văn phòng giáo sư Dumbledor thì chỉ gặp dược mỗi cô McGonagall, bà nói cho chúng là cụ đã đi tới London. McGonagall nhấn mạnh là không ai có thể đánh cắp viên đá nhưng bọn chúng đã quyết định tự đi bảo vệ viên đá vào đêm đó. Sau khi Hermione nguyền Neville bằng lời nguyền Trói-thân-tuyệt-đối vì ngăn chúng đi ra ngoài. Ba đứa đi lên tầng ba và bắt đầu chuyến đi bảo vệ Hòn đá Phù thủy đó. Chúng thấy cánh cửa hé ra và trên sàn nhà có một cây đàn hạc. Harry thổi cây sáo mà dã được lão Hagrid tặng hồi Giáng, tiếng nhạc cất lên và Fluffy đi ngủ trở lại. Ba đứa đi qua cái cửa sập. Chúng đáp xuống căn phòng của giáo sư Sprout noi mà chứa đầy ‘Tấm lười sa tăng’ đang cuốn chăt chúng, nhưng mà chúng thoát được nhờ phép tao ra lửa của Hermione.

Ở phòng bên cạnh của giáo sư Flitwick cómột đống chìa khóa bay được và vài cái chổi thần. Harry nhìn thấy một cái chìa khóa bạc bị hư cánh, nó chụp được khi đang bay trên khôngrồi mở được cánh cửa kế. Các phòng bên cạnh là phòng của Giáo sư McGonagall, nó có một bàn cờ lớn cho ván cờ phù thủy và Ron đã giúp chúng giành chiến thắng nhưng nó phải hy sinh bản thân mình và bị đánh ngất đi. Harry và Hermione tiếp tục đến phòng tiếp theo của giáo sư Quirrell. Chúng tìm thấy con quỷ khổng lồ đang bất tỉnh trên sàn nhà. Cuối cùng, chúng bước vào phòng của giáo sư Snape và tìm thấy bảy lọ thuốc độc cùng với một cuộn giấy cho manh mối về cái nào nên uống và cái nào không, có ba lọ thuốc độc, hai chai rượu, một chai thuốc giúp tiến lên và một chai giúp đi về. Hermione nói với Harry rằng đó là một bài kiểm tra logic và không phải là phép thuật, những thứ như thế này thường làm các pháp sư thất bại. Cô giải được câu đố và nghe lời của Harry uống chai thuốc đưa cô quay trở lại qua các ngọn lửa màu tím, trong khi Harry uống chai còn lại để đi vào trong ngọn lửa màu đen và vào căn phòng cuối cùng, nơi mà nó vô cùng ngạc nhiên với những gì nó thấy.

PS C17.jpg

Giáo sư Quirell tháo bỏ khăn choàng của mình

Chương 17: Người hai mặt.

"Cứ đe dọa ta như là hắn có thể làm vậy trong khi Chúa tể Voldermort đang ở bên cạnh ta…"
—Quirell nói với Harry về Snape. 
Người Harry nhìn thấy trong căn phòng chính là Giáo sư Quirrell, không phải Snape. Harry rất ngạc nhiên khi thầy Quirrell nói rằng ngoài Snape ra, không ai nghĩ là ông sẽ cố gắng để ăn cắp viên đá và rằng Snape đã thực sự bảo vệ Harry. Harry để ý thấy tâm gương ảo ảnh và Quirrell đang dừng lại để kiểm tra nó, nói rằng đó chính là chìa khóa để lấy được hòn đá. Để đánh lạc hướng ông ta khỏi tấm gương Harry hỏi chuyện Quirrell và hăn nói là hăn đang phục vụ cho Voldermort và rằng mặc dù Snape rất ghét Harry nhưng ông không bao giờ muốn Harry chết. Quirrell yêu cầu sự giúp đỡ từ ông chủ mình lấy đá viên rồi một giọng nói giống tiếng rắn rít lênkêu Quirrell dùng thằng bé. Harry bị bắt nhìn vô tấm gương. Nó nhìn thấy chính mình đang lấy viên đá từ trong túi ra và để nó lại đó và Harry cảm thấy viên đá được thả vào chính túi quần của nó. Nó nói dối với  Quirrell về những gì nó nhìn thấy thay vào đó nó nói là thấy nó đang bắt tay cụ Dumbledore sau khi giành được cúp Nhà cho Gryffindor. Cái giọng rắng lại vang lên và nói với Quirrell là harry đang nói dốivà nói Quirrell tháo khăn xếp đầu ra để cho Harry thấy thứ Quirrell đang có phía sau gáy. Khi Quirrell quay lại, Harry đã bị sốc khi nhìn thấy một khuôn mặt nữa mà phía sau đầu của Quirrell. Khuôn mặt này có hai con mắt đỏ lét và hai cái khe như mũi rắn. Harry nhận ra đây chính là khuôn mặt của Voldemort và hắn đang đòi Harry đưa cho hắn viên đá. Harry từ chối và chạy đi nhưng Quirrell nắm lấy nó. Tuy nhiên khi tiếp xúc với da của Harry thì da của Quirrell bị phồng rộp lên. Harry thấy vậy liền nắm lấy khuôn mặt của Quirrell, sau đó là cánh tay của hắn trong khi cơn đau ở vết thẹo cứ tăng lên cho đến khi nó thấy là đôi tay nó đang buông ra và đôi mắt của nó chỉ thấy được bóng tối. 

Nó tỉnh lại trong bệnh thất và nhìn thấy cụ Dumbledore, cụ nói với nó là Quirrell đã không thành công trong việc lấy trộm viên đá và là viên đá đã bị phá hủy. Mặc dù vậy có rất nhiều cách khác để Voldemort có thể quay trở lại. Hắn không vị chết khi mà Quirrell chết.Cụ Dumbledore giải thích lý do tại sao Quirrell không thể chạm vào người của Harry được vì mẹ của Harry đã chết để cứu nó, bà đã bảo vệ nó với tình yêu của mình. Harry hỏi cụ Dumbledore về những gì Quirrell nói với nó hôm trước mà có liên quan đến thầy Snape, việc mà thầy Snape ghét nó chỉ vì cha của nó đã làm một điều gì đó. Thầy Dumbledore trả lời rằng thầy Snape đã chỉ miễn cưỡng bảo vệ Harry trong năm nay đểmà  trả nợviệc ba của harry đã từng cứu ông hồi hai người còn đang học ở Hodwarts. Sau đó Ron và Hermione ghé thăm Harry và tiết lộ rằng Slytherin dã giành được cúp Nhà vì Harry không thể chơi ở trậntranh vô địch Quidditch nên Ravenclaw đã dễ dàng thắng trận sau đó thì bà Pomfrey buộc chúng ra ngoài. Lão Hagrid xuất hiện một lúc sau đó và mang cho Harry một cuốn an-bum hình ảnh ba má và gia đình của Harry. 

Ngày hôm sau, vào cuối bữa tiệc cuối năm, Dumbledore dành cho Ron và Hermione mỗi đứa năm mươi điểm, Harry được sáu mươi và Neville  được mười điểm nên Gryffindor đã chiến thắng cúp Nhà thay vì Slytherin. Harry, Ron và Hermione nói lời chào tạm biệt trước khi về nhà. 

Câu hỏi

Trong phần "Cửa sập", Harry đã vào vai quân Tượng trong trò Cờ vua. Nước đi cuối cùng của cậu là đi ba ô sang trái. Tuy nhiên trong trò chơi này thì quân Tượng chỉ có thể đi chéo.

Những cái chết

Nhân vật Bị giết bởi Nguyên do Hoàn cảnh
Jame Potter Voldemort Avada Kedavra (Chỉ được nhắc tới) Voldemort cố gắng giết đứa trẻ trong lời tiên tri
Lily Potter
Quirinus Quinrrell Voldemort/Harry Potter Vì Voldemort rời khỏi cơ thể của mình và những thương tích nghiêm trọng từ Harry Potter. Cơ thể của ông đã bị Voldemort để lại sau khi bị ám sát.

Các phiên bản bìa

Bản minh họa đặc biệt

Jim Kay đã được ủy nhiệm để làm các ấn bản minh họa đầy đủ màu sắc, với tất cả các phiên bản trong hơn hai mươi ngôn ngữ sử dụng cùng một bìa nghệ thuật. Các bìa sách chỉ có các biến thể nhỏ do tiêu đề, vị trí đặt văn bản và biểu trưng của nhà xuất bản. Phiên bản minh họa có trên 100 tranh đầy đủ màu sắc

Các phiên bản kỷ niệm

Phiên bản kỷ niệm 20 năm

Tháng 2 năm 2017, Pottermore thông báo rằng để chúc mừng 20 năm của Harry Potter, Bloomsbury đã thực hiện bốn loại bìa đặc biệt mới cho cả bìa mềm và bìa cứng. Được tạo ra bởi Levi Pinfold, ông đã tạo ra vỏ bọc độc đáo cho mỗi ngôi nhà của Hogwarts. Những phiên bản này sẽ bao gồm các sự thật thú vị và hồ sơ các nhân vật yêu thích và sẽ chỉ có sẵn trong một khoảng thời gian giới hạn.

Phim chuyển thể

Cuốn sách đã được chuyển thể thành phim, bắt đầu cho dòng phim Harry Potter. Phim Harry Potter và Hòn đá Phù thủy được công chiếu vào ngày 4/10/2001 tại Anh và 10/10/2001 tại Mỹ. Chris Columbus là đạo diễn, Daniel Radcliffe, Emma Watson, Rupert Grint thủ vai ba nhân vật chính.

Hậu trường

  • J.K.Rowling tiết lộ rằng cô lấy ý tưởng viết cuốn sách trong một lần cô phải đợi 4 tiếng vì chuyến tàu (rời London) cô mua vé bị trễ.
  • Scholastic đã xuất bản vào tháng 11 năm 2000 phiên bản Sưu tập bao gồm bản vẽ bút mực của J.K. Rowling về Harry Potter tại số 4 Privet Drive (sau đó được đăn trên Pottermore) với một lưu ý duy nhất. Phiên bản kỷ niệm lần thứ 10 có bản vẽ và lưu ý về Severus Snape của J.K. Rowling cũng được Scholastic xuất bản năm 2008.
  • Để kỷ niệm 20 năm xuất bản lần thứ nhất, Nhà xuất bản Bloomsbury xuất bản bốn ấn bản Sách của từng nhà. Các ấn phẩm kỷ niệm 20 năm sẽ có đặc điểm của ngôi nhà riêng biệt trên bìa và gáy sách in màu sắc từng nhà. Nội dung bổ sung mới sẽ bao gồm các tập tin thực tế, hồ sơ của các nhân vật yêu thích và các minh hoạ dòng chỉ dành cho ngôi nhà đó.
  • Phiên bản đầu tiên của cuốn sách có chứa các bản vẽ tay và các chú thích (với tổng cộng 43 bổ sung cá nhân: 20 minh họa gốc cũng như các nhận xét được ghi lại bên lề) bởi J.K. Rowling đã được bán đấu giá với giá 150.000 bảng vào năm 2013. Nó sẽ được triển lãm tại Bảo tàng Nhà văn Edinburghbắt đầu từ Thứ năm, 8 tháng 12 năm 2016.
  • Đây là cuốn sách duy nhất được viết trong thời gian những sự kiện trong sách đang diễn ra.
  • Đây là cuốn sách duy nhất trong bộ truyện được phát hành trước khi Chúa tể Voldemort bại trận vào ngày 2 tháng 5 năm 1998.

Xem thêm

 Người dịch: Henry Racknap (thảo luận)

Ad blocker interference detected!


Wikia is a free-to-use site that makes money from advertising. We have a modified experience for viewers using ad blockers

Wikia is not accessible if you’ve made further modifications. Remove the custom ad blocker rule(s) and the page will load as expected.

Vòng quanh Wikia

Wikia ngẫu nhiên